top of page

Thơ về Mẹ của Anh Nguyễn Văn Khôi

Những bài thơ giản dị nhưng chân thành, sâu lắng từ sâu trong tim của anh Khôi viết về Mẹ.


Mẹ như nắng ấm cuộc đời


Mẹ sinh con ở trên đời

hoa đơm trái thật tuyệt vời nhân duyên

con đi mải miết triền miên

đêm thầm khấn mẹ mong yên lòng trời


Mẹ như trăng sáng đêm soi

cho đôi mắt mãi rạng ngời mẹ ơi

giữa dòng đen trắng nổi trôi

giữ Nhân – Đức bỏ cái tôi cuộc người


Mẹ như nắng ấm mặt trời

sưởi cho con cả cuộc đời mai sau

tuổi cao như ngọn đèn dầu

mong manh thế con dễ đâu yên lòng


Mẹ trường thọ – chúng con mong

một ngày vắng lạnh giá đông lại về

phương xa vẫn lắng hồn quê

chiều thương nhớ mẹ, muôn bề lệ rơi


Mỗi lần gỡ lịch chơi vơi

giang tay giữ để không trôi tháng ngày.


Nguyễn Văn Khôi



Vẫn lạ mỗi khi nghe


Chim có ngôn ngữ của chim

cỏ có ngôn ngữ của cỏ

lá có ngôn ngữ của lá…


Ngôn ngữ của loài người

quen mà nghe vẫn lạ?

khi thăng cao

khi trầm rơi

từ thai nhi lòng mẹ

tỷ năm trước ra đời

tỷ năm sau sẽ thế


Và chỉ có mẹ

chỉ có mę thôi

thấu mọi biểu cảm của ngôn ngữ

cỏ – cây – chim – thú – con người.


Nguyễn Văn Khôi



Lẽ sinh thành


Hạt gieo vào lòng đất mẹ

một mai, cây – con tươi xanh

một mai, cây – con tốt lành

lòng mãi hướng về cội rễ


Cuộc đời ngàn trùng dâu bể

cho con hiểu lẽ sinh thành.


Nguyễn Văn Khôi



BAN VĂN PHÒNG VnTPA

M: 0829999000


 
 
 

Comments


bottom of page